Điều nên lãng quên dường như vẫn ở lại!

5/5 (1)

Sáng nay, tôi đã đến một quán cafe trang trí khá đẹp và thưởng thức ly socola nóng – thức uống mà tôi yêu thích nhất; tôi luôn muốn tìm cho mình vị trí ngay cạnh cửa sổ để có thể nhìn ra đường phố khi không ai ngồi đó. Vị trí đó luôn đem lại cho tôi cảm giác hơi tách biệt một chút khỏi  đám đông trong quán và gần với bên ngoài hơn, tâm trí tôi cũng trở nên thoải mái hơn. Khi tôi đang tập trung suy nghĩ và hoàn toàn quên hết mọi thứ xung quanh, một giọng nam làm tôi giật mình tỉnh lại. Phải mất vài giây tôi mới nhận ra đó là người phục vụ đang đứng cạnh quầy thu tiền và không làm việc gì cả. Anh ta nói quá to đến mức tôi không thể coi như không nghe thấy gì cuộc hội thoại giữa họ. Anh ta đang diễn thuyết trước các nhân viên khác về một người viết blog nổi tiếng; khán giả bất đắc dĩ của anh ta là các khách hàng đang tăng lên theo từng phút. Khi họ đang tiếp tục chủ đề nóng, tiếng leng keng của cốc chén và bất cứ thứ gì khác mà họ đang chuẩn bị phía sau quầy bar cùng hòa vào tiếng ồn đó. Giá mà họ là những người diễn thuyết kiểu ôn hòa, họ sẽ nhận ra cuộc hội thoại của họ át hết tiếng người khác và nói nhỏ hơn. Nhưng tôi đoán điều đó sẽ không bao giờ xảy ra.

May mắn thay, việc đó đã không tiếp diễn quá lâu, nhưng đây lại cũng không phải là lần đầu tiên sự việc kiểu này diễn ra với tôi. Tôi chắc đã có thể nói cho họ biết mình đã thấy phiền đến thế nào khi họ cứ nói lớn tiếng như vậy. Và đáng nhẽ họ sẽ hiểu và dừng lại, họ vẫn luôn rất thân thiện như vậy sau tất cả mọi chuyện. Tuy nhiên, hôm đó tôi thật sự không có tâm trạng để hành xử như một khách hàng khó tính như thế, tôi cũng chỉ như những người khác chứng kiến mà thôi. Vì vậy mà cả quản lý và các nhân viên, chính họ cũng chưa từng bao giờ nhận thức được cách hành xử thiếu chuyên nghiệp của mình. Thực ra để cải tiến một việc nhỏ như vậy thôi cũng không phải là việc dễ dàng gì, giá mà tôi có cách nào đó để đưa ra phản hồi của mình. Nếu có dù chỉ là một tờ rơi để cho ý kiến trên bàn của mình hoặc quầy thu tiền thôi, tôi đã có thể nói cho họ biết cảm nhận của mình, để họ có cơ hội thay đổi. Nếu điều đó có thể xảy ra, tôi đã có thể hạnh phúc nhường nào khi quay trở lại quán cafe đó và thấy dịch vụ của họ đã thay đổi và tiến bộ hơn. Từ giờ, lần sau có ai đó hỏi tôi cảm nhận thế nào về quán cafe, tôi sẽ nói rằng tôi chưa có trải nghiệm tốt nhất, nhưng tôi cũng không nhớ lý do tại sao.

Tôi sẽ quên hết tất cả những điều này chỉ sau vài ngày.


Tác giả: Trang Le 

// Sharing on Social Media //
Điều nên lãng quên dường như vẫn ở lại!

How much did you like this article?