Anh có mua hàng của tôi không?

5/5 (3)

Đối với một khách hàng, không có gì khó chịu hơn việc nhận ra người bán hàng không đánh giá cao giá trị của mình trong danh sách khách hàng của họ.

Tôi đã rơi vào tình huống đó vào một ngày tháng 7/2012 khi đang còn nguyên tâm trạng vừa hồi hộp vừa hứng khởi chuẩn bị cho lần đầu tiên trong đời quyết định tậu em “vợ 2” về nhà. Ngay cả khi rời khỏi nơi bán hàng, tôi cũng không khỏi xua hết trong đầu cảm giác thất vọng.

“Xin lỗi em, có thể chúng ta sẽ phải trì hoãn lại việc mua xe trong vòng một vài tuần. Mặc dù đây là chiếc xe mà cả 2 chúng ta đều rất ưng ý”. Tôi nói chuyện với vợ sau khi trở về nhà.

“Có chuyện gì vậy?”, vợ tôi hốt hoảng. “Không sao cả, nhưng anh nghĩ ta có thể lựa chọn một niềm vui trọn vẹn hơn”.

Tôi ngồi xuống, uống một cốc nước. “Cậu trưởng phòng bán hàng lần trước đã nói chuyện với chúng ta đó. Anh vừa gặp cậu ấy để đi đến quyết định mua xe. Thời điểm này đây là dòng xe bán rất chạy và có khá nhiều khách đến showroom. Nhưng câu cuối cùng của cậu ta khiến anh cần phải suy nghĩ lại. Rằng tháng này phòng cậu ấy đã đủ doanh số, nên bán thêm được 1 cái xe nữa cũng không có ý nghĩa nhiều. Và lúc ra về, cậu ta cũng có vẻ vội vã với những khách hàng khác đến mức không thể bắt tay anh một cái thật dứt khoát và nhìn thẳng vào anh”.

“Có thể đó là suy nghĩ trong đầu của cậu ta, nhưng tốt hơn hết là không nên nói ra với khách hàng như vậy. Anh nghĩ, tôi nói thêm, với việc bỏ ra hơn 1 tỷ đồng để mua 1 chiếc xe, chúng ta có quyền lựa chọn những giá trị khác nữa.”

3 ngày sau đó, lần đầu tiên tôi chính thức lái chiếc xe mới cứng của mình về nhà, nhưng mua ở một showroom khác phía bên kia thành phố. Một quyết định rất chóng vánh.

Vậy đấy, showroom đầu tiên đã phục vụ tôi từ lúc tư vấn, tìm hiểu cho đến lái thử. Mất rất nhiều thời gian và công sức. Điều duy nhất thiếu là chữ ký của tôi vào hợp đồng mua bán. Còn tôi, quyết định mất thêm một vài ngày để đi tìm một giá trị khác mà tôi nghĩ khách hàng như tôi xứng đáng được hưởng: đó là sự TÔN TRỌNG.

Rất nhiều người bán hàng không đủ nhạy cảm để hiểu được điều đó. Rằng một lời động viên, một cái bắt tay hay nhiều khi chỉ là một ánh mắt cũng đủ để khách hàng nhận thấy giá trị của mình trong một mối quan hệ. Cuộc sống luôn có nhiều lựa chọn, khách hàng cũng vậy.

“Anh có mua hàng của tôi không?”, đó là câu hỏi thường trực trong đầu của NGƯỜI BÁN HÀNG . “Tôi không mua hàng của anh, tôi chỉ mua những giá trị mà anh mang tới”– là câu trả lời thường trực trong đầu của tôi, một KHÁCH HÀNG. Câu trả lời khiến tôi đôi khi mất thời gian để tìm được sự ưng ý, nhưng giúp cho tôi có một cuộc sống thực sự chất lượng hơn.

How much did you like this article?

Tags: , , , ,